Vào năm 1637, nhà toán học người Pháp khi đang đọc cuốn sách toán cổ Arithmetica của Diophantus đã viết nguệch ngoạc một dòng chữ bằng tiếng Latin bên lề sách. Dòng chữ này sau đó đã làm điên đảo giới khoa học suốt hơn ba thế kỷ:
Mặc dù có nhiều tiến bộ, việc chứng minh định lý đúng với mọi số nguyên
xn+yn=znx to the n-th power plus y to the n-th power equals z to the n-th power Trong đó là một số nguyên lớn hơn 2 (
đã viết bên lề cuốn sách Arithmetica của Diophantus rằng ông đã tìm ra một "chứng minh thực sự tuyệt vời" cho định lý này, nhưng lề sách quá hẹp để viết ra. Suốt nhiều thế kỷ sau đó, các nhà toán học chỉ chứng minh được cho các trường hợp riêng lẻ:
: Phát triển lý thuyết số algebraic và chứng minh định lý đúng với một nhóm lớn các số nguyên tố gọi là "số nguyên tố chính quy" vào giữa thế kỷ 19.
Chứng minh thành công với trường hợp vào khoảng năm 1825.
Năm 1908, giải thưởng Wolfskehl trị giá 100.000 Mark (một số tiền khổng lồ thời bấy giờ) đã được treo cho bất kỳ ai giải được định lý, thu hút hàng ngàn nỗ lực từ cả những chuyên gia lẫn những người yêu toán nghiệp dư. 3. Andrew Wiles: Sự Ám Ảnh Từ Thuở Nhỏ
: Gerhard Frey đưa ra ý tưởng rằng nếu có một nghiệm cho định lý Fermat, nó sẽ tạo ra một đường cong elliptic cực kỳ kỳ lạ. Sau đó, Ken Ribet đã chứng minh được rằng nếu giả thuyết Taniyama-Shimura đúng, thì định lý lớn Fermat cũng phải đúng. 3. Andrew Wiles và 7 năm âm thầm Andrew Wiles
Định lý phát biểu rằng không tồn tại bộ ba số nguyên dương thỏa mãn phương trình:
Dinh Ly Lon Fermat Chung Minh ((exclusive)) <Official ›>
Vào năm 1637, nhà toán học người Pháp khi đang đọc cuốn sách toán cổ Arithmetica của Diophantus đã viết nguệch ngoạc một dòng chữ bằng tiếng Latin bên lề sách. Dòng chữ này sau đó đã làm điên đảo giới khoa học suốt hơn ba thế kỷ:
Mặc dù có nhiều tiến bộ, việc chứng minh định lý đúng với mọi số nguyên
xn+yn=znx to the n-th power plus y to the n-th power equals z to the n-th power Trong đó là một số nguyên lớn hơn 2 ( dinh ly lon fermat chung minh
đã viết bên lề cuốn sách Arithmetica của Diophantus rằng ông đã tìm ra một "chứng minh thực sự tuyệt vời" cho định lý này, nhưng lề sách quá hẹp để viết ra. Suốt nhiều thế kỷ sau đó, các nhà toán học chỉ chứng minh được cho các trường hợp riêng lẻ:
: Phát triển lý thuyết số algebraic và chứng minh định lý đúng với một nhóm lớn các số nguyên tố gọi là "số nguyên tố chính quy" vào giữa thế kỷ 19. Vào năm 1637, nhà toán học người Pháp
Chứng minh thành công với trường hợp vào khoảng năm 1825.
Năm 1908, giải thưởng Wolfskehl trị giá 100.000 Mark (một số tiền khổng lồ thời bấy giờ) đã được treo cho bất kỳ ai giải được định lý, thu hút hàng ngàn nỗ lực từ cả những chuyên gia lẫn những người yêu toán nghiệp dư. 3. Andrew Wiles: Sự Ám Ảnh Từ Thuở Nhỏ Chứng minh thành công với trường hợp vào
: Gerhard Frey đưa ra ý tưởng rằng nếu có một nghiệm cho định lý Fermat, nó sẽ tạo ra một đường cong elliptic cực kỳ kỳ lạ. Sau đó, Ken Ribet đã chứng minh được rằng nếu giả thuyết Taniyama-Shimura đúng, thì định lý lớn Fermat cũng phải đúng. 3. Andrew Wiles và 7 năm âm thầm Andrew Wiles
Định lý phát biểu rằng không tồn tại bộ ba số nguyên dương thỏa mãn phương trình: